Chương 2 - Âm Mưu Của Công Chúa
Thường Hoài Chu cuối cùng cũng hoàn hồn, bị trêu đùa mà tức đến run người.
Hắn bật dậy, giật lấy thanh đao từ tay thái giám:
“Phượng Dương, ta cũng phải nhắc nàng!”
“Ta không chỉ là phò mã của nàng, mà còn là quan lại triều đình của Yến Châu!”
“Ta từng lập công vì Yến Châu, vừa mới áp tải lương thảo về, còn chưa bẩm báo với Thánh Thượng, nàng đã muốn xử ta tư hình!”
“Chẳng lẽ không sợ ta liên kết với ngôn quan, dâng tấu buộc tội nàng trước mặt vua, bãi miễn danh vị công chúa, cướp đoạt quyền binh nơi Bắc Cảnh trong tay nàng sao?!”
Nói rồi, hắn như nắm được điểm yếu để uy hiếp ta.
“Nếu nàng còn dám nhục mạ chúng ta, ta lập tức rời phủ, bẩm báo tất cả với Thánh Thượng!”
Liễu Nhu Nhi co rúm người dưới chân hắn, nước mắt như mưa,
Nhưng vẫn không quên hùa theo:
“Đúng… đúng vậy!”
“Biểu tỷ, dẫu sao tỷ cũng là nữ tử, không nên đối xử với phu quân mình như thế!”
Ta lạnh lùng cười khẩy, chuẩn bị dội một gáo nước lạnh làm họ tỉnh mộng, thì chợt thấy từ ngoài cửa, một nội thị lật đật chạy vào, quỳ gối thở dốc:
“Điện hạ, người từ Tô Châu đến rồi, là quý cữu mẫu – thân mẫu của Liễu cô nương.”
Liễu Nhu Nhi như được tiếp thêm dũng khí, vẫn nắm chặt ống quần Thường Hoài Chu không buông.
Nàng vênh mặt kiêu ngạo:
“Biểu tỷ, mẫu thân muội thật sự tới rồi đó, bây giờ tỷ xin lỗi muội vẫn còn kịp.”
4
Ta khẽ cười khẩy một tiếng, ra lệnh cho người đưa bà ta vào.
Dì ta – Dương thị – trước khi xuất giá từng có tình cảm không tệ với mẫu phi ta.
Nhưng theo năm tháng xa cách, liên lạc dần thưa, tình cảm cũng ngày càng nhạt nhòa.
Huống hồ vì ngoại tổ không nỡ để bà ta gả xa, nên hôn sự của bà cũng chẳng tốt đẹp gì. Về sau nghe tin mẫu phi ta được sủng ái trong cung, lòng lại càng thêm bất mãn.
Đến cả ngày mẫu phi mất, bà ta cũng chẳng thèm tới nhìn một lần.
Trong mắt dì ta, là mẫu phi cướp đi vận mệnh đáng lẽ thuộc về bà – bà mới là người đáng ra phải được phụ hoàng sủng ái.
Giờ đây, con gái bà – Liễu Nhu Nhi – cũng cho rằng, thứ gì của ta… cũng nên là của nàng ta.
Dương thị được thái giám dẫn vào sảnh, ban đầu sắc mặt rạng rỡ đầy đắc ý.
Nhưng khi ánh mắt đảo qua một vòng, trông thấy bộ dạng thảm hại của Liễu Nhu Nhi, nụ cười của bà ta lập tức đông cứng nơi khóe môi.
“Bốp” – một cái tát giáng thẳng lên má Liễu Nhu Nhi.
Liễu Nhu Nhi còn chưa kịp vui mừng khi nhìn thấy mẫu thân, đã bị đánh đến choáng váng.
Sau đó chỉ có thể trơ mắt nhìn Dương thị “phịch” một tiếng quỳ xuống, dập đầu trước mặt ta:
“Dân nữ Dương thị, bái kiến Công chúa.”
“Tiểu nữ không hiểu chuyện, nếu có làm điều gì thất lễ với Công chúa, kính xin Công chúa niệm tình tỷ muội mà khoan dung…”
“Tỷ tỷ mất sớm, trước khi đi từng dặn dò người phải chăm sóc Nhu Nhi, đúng không? Người cũng biết mà, chúng ta chỉ là dân thường, làm gì dám phạm đại tội gì? Xin Công chúa rộng lượng tha thứ cho Nhu Nhi.”
Bề ngoài lời lẽ Dương thị đầy đủ lễ nghi, thực chất là muốn giành thế chủ động, đem tình xưa buộc ta không được làm khó con gái bà.
Ta nửa cười nửa không, nhìn bà dập đầu mà chẳng nói một lời.
Dương thị chờ mãi không thấy ta bảo đứng lên, liền ngẩng đầu, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa bất mãn nhìn về phía ta.
Tựa như chỉ cần bà ta nhận lỗi, thì ta nhất định phải ban ân tình vậy.
Liễu Nhu Nhi nước mắt lưng tròng, ôm bên má bị tát, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Thường Hoài Chu đang đứng cạnh.
Thường Hoài Chu lập tức tỏ vẻ nam chủ, thậm chí còn cúi người đỡ Dương thị đứng dậy:
“Nhạc mẫu đại nhân, người là trưởng bối, sao có thể hành đại lễ như vậy?”
Lúc này trong tay hắn vẫn cầm đao, nếu bỏ qua chiếc mũ đã bị đánh rơi và vài lọn tóc vương trên vạt áo, thì có thể nói là oai phong không tệ.
Dương thị vừa rồi còn nghi ngờ nhìn ta, nhưng bị một tiếng “nhạc mẫu đại nhân” của Thường Hoài Chu gọi cho mềm lòng, liền quẳng hết lo lắng qua một bên.