Chương 4 - Ác Nhân Chuyên Nghiệp Tìm Chồng
Lần này tôi không bùng nổ ngay, mà cười tươi rói, kéo mẹ ngồi xuống bên cạnh.
Ngay trước mặt ông cậu, tôi mở tủ lấy ra… một cái bàn tính.
“Cậu à, đã là người một nhà thì càng phải rõ ràng tiền bạc.”
Tôi gẩy bàn tính lách cách, ngón tay thoăn thoắt:
“Căng-tin trường là miếng béo bở đấy. Mà cậu lại đòi hẳn suất làm ở bộ phận mua hàng cơ mà.”
“Lương, chế độ, phúc lợi, rồi cả hưu trí. Chưa kể đến lạm phát sau này… Tính sơ sơ thôi, đời này cũng phải mười vạn!”
Tôi đẩy bàn tính tới trước mặt ông cậu, nở một nụ cười vô cùng hiền lành:
“Cậu viết cho cháu cái giấy vay nợ, ký con số mười vạn này vào.”
“Rồi lấy căn nhà dưới quê đem ra thế chấp, ghi rõ: nếu không trả thì nhà thuộc về bên cháu.”
“Cậu chỉ cần ký cái, cháu gọi điện cho Trường An lo giúp ngay!”
Mặt ông cậu chuyển xanh trong vòng một nốt nhạc, điếu thuốc rơi khỏi tay suýt làm bỏng tay.
“Con nhỏ này! Mày coi tiền là mạng hả? Giữa người thân mà cũng lôi tiền bạc ra tính toán à?”
Ông ta đập bàn, gào lên, nước miếng bắn như mưa rào.
Tôi cười khẩy, nói tỉnh rụi:
“Thân tình mà không cần tiền tính? Vậy cậu đem con bò nhà cậu cho cháu giết ăn đi. Cũng là thân tình mà, đúng không?”
Ông cậu nghẹn tới mức trợn trắng mắt, chỉ tay vào tôi mà không nói nổi thành lời.
Tôi quay sang mẹ chồng, giọng nghiêm túc:
“Mẹ, mẹ chỉ cần nói một câu: Không giúp. Còn lại để con.”
“Mẹ mà để Trường An vì chuyện này phải quay về, bỏ cả công sức ba năm trời thì… con đi điện báo liền!”
Mẹ chồng tôi nhìn gã anh trai tham lam của mình, cuối cùng cũng hiểu:
Đây không chỉ là một cái việc, mà là muốn đè lên cả tương lai của Trường An.
Nghĩ tới đứa con đang bôn ba tận nơi xa, mẹ tôi hít sâu một hơi, như gom hết can đảm cả đời.
“Anh à… chuyện này… em không giúp.”
Đây là lần đầu tiên trong đời bà dám nói chữ “không” với người thân bên ngoại.
Ông cậu nghe xong thì nổi điên, định đứng lên chửi bới ăn vạ.
Tôi đã chuẩn bị sẵn, rút ngay cây cán bột sau cửa, phang xuống cạnh chân ông ta một phát rõ to:
“Nghe chưa? Mẹ tôi nói không giúp! Cút!”
Tôi vừa đánh vừa chửi, đuổi ông cậu thẳng ra tận cổng khu tập thể.
“Sau này còn dám mò tới kiếm chác, tôi thấy lần nào đánh lần đó!”
Tối hôm đó, mẹ chồng phá lệ ăn liền hai bát cơm, lưng cũng thẳng lên trông thấy.
Sau mấy trận chiến liên tiếp, khu tập thể rốt cuộc cũng yên ổn được một thời gian ngắn.
Không ai dám dễ dàng động vào nhà họ Chu nữa, hễ thấy tôi là tự giác né đường.
Dưới sự “huấn luyện” của tôi, mẹ chồng cuối cùng cũng học được cách… làm mặt lạnh.
Ai tới mượn dầu mượn bột, bà liền chỉ thẳng về phía cửa phòng tôi:
“Chìa khóa nhà là con Pha Pha giữ, nó là ác phụ đó, tôi không dám chọc.”
Hàng xóm vừa nghe tên tôi là mặt tái xanh quay đầu đi thẳng.
Tôi thuận lý thành chương tiếp quản luôn quyền quản lý tiền bạc, cái hòm tiền trong nhà cuối cùng cũng không còn “rò rỉ gió” nữa.
Tôi dùng số tiền tiết kiệm được mua cho mẹ chồng hai bộ quần áo mới.
Lại lôi bà tới tiệm làm tóc, ép uốn một kiểu xoăn nhỏ thời thượng.
Mẹ chồng nhìn mình trong gương, khóe mắt nhăn nheo như giãn ra, cả người trông rạng rỡ hẳn lên.
Nhưng ngày yên ổn chẳng kéo dài được bao lâu, chuyện rắc rối lại tới.
Khu nhà tập thể chuyển đến một gia đình mới.
Chủ nhà là giảng viên từng dạy Trường An hồi đại học.
Ông ta dẫn theo con gái tên là Tô Tú Mỹ, giáo viên múa của một trường đại học, dáng người mảnh mai yếu ớt như liễu trước gió.